Tiêu Kiếp Tán – Sử cho tiêu can qua khổ hạnh

20-02-2008

Thời nhà Đường, chùa Thiếu Lâm nổi danh vì lòng nhân từ đức độ của các đệ tử nhà Phật, cũng như sự tinh thông võ nghệ khiến giang hồ Trung Nguyên vạn phần khâm phục.


Có nhà sư trẻ hiệu Kiến Tâm, vốn là một đứa trẻ bị bỏ rơi trước cửa chùa, được hòa thượng trụ trì đem về nuôi dạy.

 

Kiến Tâm là đứa trẻ có tư chất thông minh nhanh nhạy, được Phương trượng thương yêu, truyền thụ tất cả các bí kiếp võ công chân truyền. Tình cờ, nhà sư trẻ biết được nguồn gốc của mình, cha mẹ bị chết thảm dưới tay bọn người man rợ phương Bắc. Sục sôi lửa hận, Kiến Tâm lùng ra được kẻ thù, giết sạch không một ai sống sót, rước tội nghiệt, chịu hình phạt nặng nhất của chùa Thiếu Lâm là đày xuống hang sâu lạnh lẽo cô quạnh, quanh năm không thấy bóng mặt trời, tụng kinh sám hối cho đến khi nào xương cốt mục rữa, tan thành tro bụi.


Phương trượng Huyền Sinh đau lòng khi thấy đệ tử mà mình thương yêu lâm khổ nạn, bèn bế môn suy tính cách cứu vớt một người tài. Qua bảy năm bảy tháng bảy ngày, người kết hợp tro bụi của lông quạ đen sống dưới vực sâu, cùng thứ nước tinh khiết của sương sớm đọng lại trên đóa phù dung trước cửa chùa ba năm mới mới nở một lần, đem chế ra 2 viên thuốc màu hồng điểm chút đen của tàn tro, tên là Tiêu Kiếp Tán, cho Kiến Tâm uống để rửa bớt nghiệp chướng.


Nhờ phương thuốc này, hai mươi năm sau, Kiến Tâm trả được oan nghiệt, được chùa Thiếu Lâm xá tội, tu tâm tích đức, sau trở thành nhà sư được giang hồ trọng vọng kính ngưỡng....